|
Khi Nurani Poerbonegoro đến Singapore, bà trông rất gầy và phải ngồi xe lăn. Bà bị ung thư vú giai đoạn IV và từ chối điều trị trong nhiều tháng.
Bà cho biết: “Cuối cùng tôi không thể chịu đựng được vì căn bệnh này đang lấy đi mạng sống của tôi. Tôi không thể đi, không thể ăn và vô cùng đau đớn. Tôi phải đi bằng xe cứu thương từ sân bay đến bệnh viện”.
Vào năm 2001, bà được thông báo rằng có một khối u trong cơ thể. Bác sỹ khuyên nên phẫu thuật nhưng vì quá sợ hãi, bà quyết định không tiến hành. Bà nói: “Tôi chỉ đọc và đọc về các liệu pháp hóa trị, tất cả các liệu pháp khác, và tôi sợ”.
Tuy nhiên, sau đó, bà không còn có sự lựa chọn nào khác. Bà nói một cách đơn giản: “Tôi sắp chết”.
Nurani bị ung thư vú giai đoạn IV, giai đoạn mà không thể chữa khỏi. Tuy nhiên, thường thì có thể điều trị và kiểm soát căn bệnh.
Lúc đầu, bà gặp bác sỹ Ng Eng Hen, một bác sỹ phẫu thuật, ông nói với bà rằng không thể phẫu thuật được vì ung thư đã di căn quá xa. Ông giới thiệu bà đến gặp bác sỹ Ang Peng Tiam.
Bác sỹ Ang cho hay: “Khoảng 70-80% bệnh nhân mắc ung thư vú có thể điều trị và kiểm soát được bệnh. Đối với trường hợp của Nurani, tôi đã sử dụng phác đồ hóa trị hiệu quả mà không gây ra phản ứng phụ đáng kể. Vì bệnh nhân đã ở trong tình trạng không thể chữa khỏi nên điều quan trọng là phải đảm bảo chất lượng cuộc sống của bệnh nhân trong quá trình điều trị”.
“Trên hết, sẽ là vô nghĩa khi kiểm soát “thành công” căn bệnh ung thư nhưng lại khiến sức khỏe bệnh nhân giảm sút và phải nằm liệt giường”.
Nurani nhớ lại rằng bà đã được hóa trị với liều “dành cho trẻ em” vì cơ thể của bà rất yếu. Ngày thứ ba, bà rất vui mừng khi được các bác sỹ cho ra viện.
Bà thuê một căn hộ và bắt đầu đi chậm từ phòng này sang phòng khác. Dần dần, bà cảm thấy khỏe hơn và liều thuốc điều trị được tăng lên. Sau ba tháng, bà bắt đầu đi lại, trở về Indonesia và có thể đi sang được nhà hàng xóm được. Sau bốn tháng, bà có thể đi một mình sang Singapore để điều trị.
Bác sĩ Ang cho biết: “Tôi không lạ gì khi gặp những bệnh nhân ung thư vú đã di căn xa. Tôi không thích phải thừa nhận điều đó. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy tiếc là ngày nay, trong thời đại này, vẫn có nhiều phụ nữ chết vì bệnh ở vào giai đoạn cuối. Nhưng tôi thấy vui khi nhận những thử thách giúp đỡ họ khỏe mạnh hơn”.
“Ca bệnh càng khó thì thử thách và niềm vui khi đánh bại nó càng lớn. Nurani là một ví dụ điển hình. Bà bị khó thở và đau đớn vô cùng do phổi và xương đã bị di căn. Giờ thì mọi thứ đều ổn,. Mỗi lần tôi gặp bà ấy, tôi đều chia sẽ niềm vui sống của bà ấy”.
Nurani khỏe lên trông thấy khi bà bắt đầu điều trị mặc dù ung thư đã ở vào giai đoạn cuối. Có phải bà là một trong số ít những người may mắn?
Bác sĩ Ang trả lời: “Ung thư vú không phải là căn bệnh đồng nhất. Có những người tế bào ung thư tấn công dữ dội và mặc dù chúng tôi đã cố gắng hết sức, nó vẫn gầm rú bỏ chạy như điên. Còn có những người, căn bệnh này có khuynh hướng hơi lập lờ hơn và nhạy cảm với các biện pháp trị liệu. May thay, có nhiều bệnh nhân như Nurani, ung thư giống như một căn bệnh mãn tính hơn, nó đòi hỏi phải được điều trị thường xuyên”.
Bây giờ Nurani có mái tóc dài, đen óng ngang vai và đôi mắt lấp lánh. Bà làm được gần như mọi thứ mà trước kia khi chưa mắc ung thư bà vẫn làm, trừ việc đi làm. Cựu nhân viên tư vấn quản lý, giờ đã 50 tuổi, đã nghỉ việc khi bà phát hiện mình bị ung thư”.
Hiện giờ, bà dành nhiều thời gian cho gia đình và tư vấn cho những bệnh nhân ung thư khác.
“Đối với tôi, điều quan trọng nhất bây giờ là có tinh thần sống. Nếu giả sử, tôi bị đau ở tay thì tôi có thể nhượng bộ trước cơn đau và nói “Ôi, cơn đau này thật sự giết chết tôi mất” hoặc có thể “ Đây là một phần của quá trình , đó là liệu pháp và tôi đang dần khỏe hơn”.
“Tôi thích có người ở quanh mình, bạn bè của tôi, hàng xóm của tôi, họ đã ủng hộ, giúp đỡ tôi, họ đã cho tôi niềm vui được sống”.
|